Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2020

Bơi Trong Vũng Tối


Từng mặt người vỡ ra
Sự man trá thật thà
Vương vãi lật sõng soài
Trên võng đời điêu ngoa

Từng mặt người vụn vỡ
Tay dấu che mặt trời
Vung lên từng nhát chém
Xuống mảnh người tang thương

Cố bơi trong vũng tối
Cố bơi trong lụi tàn
Chút tro lương tri người
Ngước mặt cười nhân gian ...

Van Xin Gió

                                    

Này gió nói với em  

Trên cung bậc mượt mà

Nốt chờ bên phím đợi

Một lần nghe chơi vơi

Này gió nói gì đi

Dệt vào đêm mộng mị

Có nghe tình mở ngõ

Về thả nhạc vờn thơ

 Gió ơi khẻ bước đến

Rót cho ngày thêm xanh

Trên môi màu rực nở

Ướm chiều vàng mong manh 

Gió ơi van xin gió

Nói với nhau một lời

Cho ngày không phai vội

Để màu chiều lên ngôi.



Gọi Ngày Sau

Hai màu tóc bạc dựa đời nhau
Nụ cười chưa nở đã nát nhàu
Một sáng sương mơ còn yên giấc
Giặc lẻn vào nhà cướp mất cha

Tiếng súng nổ vang trong đêm vắng
Ghi vào mắt mẹ phút tang thương
Bốn viên đạn tử thù sâu khắc
Nỗi đau nào mờ nhạt mai sau?

Mò mẫm mẹ tìm cha xác lạnh
Khói ngạt hơi cay khắp lan tràn
Trẻ thơ khóc thét mù mịt tối
Hớp vào đầy buồng phổi nghiệt oan

Nhà quạnh khói hương trùm tang trắng
Cha khuất về ngàn uất nghẹn khơi
Tức tưởi muộn màng trời có thấu
Xuân về sao mắt mẹ còn sâu?

Hình cụ Kình do Ns Tuấn Khanh vẽ