Chủ Nhật, 27 tháng 11, 2011

Băn Khoăn


Băn khoăn đọng lại giữa mùa thu
Nghe gió qua thềm bỏ hạ phai
Có phải thu về mang bối rối
Phủ kín đông buồn thoáng chơi vơi ?

Có phải băn khoăn hồn tự tại
Hay chiếc lá vàng vương vấn vương ?
Ngày mai lá úa tan vào cõi
Vô thường còn lại kiếp hoang vu 

Còn đây một chút vàng thu nhặt
Mang về ướp lại những ngày xanh
Để mai chỉ còn thân trơ trọi
Có chút nắng hồng xóa băn khoăn ..

Nụ Hôn Rơi


Ơ kìa! một nụ hôn,
Rơi rớt trong tình cờ,
Em thèm thuồng trân quý,
Nhặt về đem chắt chiu.

Mang ra khoe với gió,
Ướm cùng nắng ban mai.
Cho dù một thoáng muộn,
Vẫn là chút xôn xao.

Em nhốt môi hôn lại,
Ấp ủ cùng với đêm.
Ai ngờ anh rao bán,
Nụ hôn em cho ai!
 
Em về ôm ngày dại,
Khóc vùi từng đêm thâu.
Tiếc cho tình phai vội,
Ơi nụ hôn em đâu? ..

Nón Bài Thơ


O đi mô mà vội,
Bỏ nắng ngã sau lưng?
Đôi tà vương cuống quýt,
Nghiêng chiếc nón bài thơ.

O ơi! đừng vội rứa,
Để anh đọc bài thơ,
Ép trên vành nón lá,
Che tóc O mượt mà.

Răng bước chân vội vã?
Mái tóc dài buông lơi,
Ôm lưng ong diễm tuyệt.
O dấu hồn anh mô?

Chậm lại anh theo với.
Đừng dấu nụ cười xinh,
Thẹn thùng sau nón lá.
O bước chậm, O ơi!

Đi ngang qua Tràng Tiền,
O nhớ đi song song.
Anh sẽ cầu gió lớn,
Cho tóc tựa bờ vai.

Anh về tương tư tóc,
Che dưới nón bài thơ.
Anh mơ làm chiếc nón,
Che bước đời O qua..