Thứ Hai, 11 tháng 6, 2012

Dạ Lai Hương

Ta cuộn mình như gấu đêm trốn gió,
Sợ đông về mang giá lạnh bờ vai.
Mùi hương thoảng, ai ngang về đâu đó,
Dạ Lai Hương ơi! Mộng chút tàn phai.

Ta đã dấu thời gian sau khép cửa,
Người đi qua làm rơi rớt nắng vàng,
Len trong mắt màu thơ còn một nửa.
Dạ Lai Hương! Còn vương dẫu muộn màng ..

                  
Mượn tên Dạ Lai Hương để cám ơn người đã ghé ngang ..

Thứ Năm, 22 tháng 3, 2012

Trở Về



Tôi trở về căn nhà hoang khép kín
Kể từ anh con sóng nhỏ vô tình
Cuốn trôi xa giòng thơ trên cát mịn
Bỗng lặng người hoa vẫn nở ngoài hiên

Giàn hoa xưa tưởng tàn theo gió biển
Mãi âm thầm ươm nắng chở mùa thơ
Đôi mắt ướt chớp nhanh rồi rộng mở
Sợ hình hài hoa tím cũng như anh

Giòng lệ vỡ tuôn tràn theo vần muộn
Ép vào hoa gởi gió tới mây ngàn
Hương bằng hữu sẽ không bao giờ cạn
Thấm vào hồn, chảy mãi tận ngày sau
 
Tôi mở cửa cho nắng len mái tóc
Hong khô ngày ủ rủ, lá vàng phai
Trải lên khắp, dệt muôn màu thân ái
Viết cho người tạ khúc ẩn trong thơ ..


Viết cho thi khách thường ghé ngang ..