Chủ Nhật, 17 tháng 5, 2020

Hoài nghi


Ơ sao em thổi vần vào trong gió
Để hồn ta lãng đãng với hư chiều
Em lại gãy lên đàn nghe mời gọi
Để ta mừng cuống quýt bước ngu ngơ

Rồi em thả ta trôi theo giòng đợi
Ta bập bềnh ướm một giấc mơ trưa
Cuốn đôi chân mỏi tan vào cõi tạm
Giật cả mình em lại bỏ rơi ta

Ơ hay em là thơ hay thần thoại
Biến gã đi hoang thành một kiếp chờ
Môi ngoan em đâu đời ta mộng mị
                         Hay bán rao rồi ta chở hoài nghi?

Cần Lắm


Cần lắm anh ơi một bờ vai em tựa
Cho những ngày nắng chợt trốn đi hoang
Cần lắm đó anh đôi bàn tay rám gió
Vuốt mượt mà trên phím mộng lang thang

Cần lắm anh ơi đôi môi cười độ lượng
Dắt em vào trong thế giới bao dung
Cần lắm đó anh ánh mắt sâu chở gió
Cuốn em vào ngụp lặn thế giới anh

Cần cần lắm ngày tháng qua hoài vọng
Bước chân quen lạ dẫm phố chiều
Bờ môi ngoan còn đọng trên trán mộng
Giọt mưa trời vương vãi tóc nồng say

Cần lắm anh ơi cần lắm
Thèm vỗ về giấc mơ khuya …

Dáng Mơ



Mơ dáng em về bên gối mộng,
Thấp thoáng bên đời một tiếng tơ.
Tóc buông lơi vờn theo gió thở,
Em nhốt ta vào lạ lẫm thơ.

Đôi mắt hồ thu chìm vào cõi,
Chết đuối bao lần ánh đơn côi.
Ôi dáng em, hiện mờ sương khói,
Với mãi, vô tình chạm giấc mơ.

Ta chới với, dáng mơ huyền ảo,
Bước nhẹ em về náo cuộc chơi.
Nâng niu, tay khẻ, hồn lay động,
Ta ngã trong chiều dáng ngàn khơi.

Hỡi giấc mơ đừng tan biến vội,
Cứ để ta vào cút bắt thơ,
Cho ta ngây ngất bên tà áo,
Ta đắm trong ngày bóng dáng em.

Hỡi giấc mơ mềm môi trái đỏ,
Cho ta vào nhập cuộc dáng em.
Uống bờ vai say men tình mở
Ngất ngưỡng, dại khờ mộng dáng mơ.





** viết cho một cuộc chơi với những tà áo dài ngày ấy