Sunday, 7 September 2014

Kiếp Người


Rồi cũng qua, một kiếp,
Cười, khóc, hận, khổ đau.
Nhân sinh một kiếp cũng yên bình.
Người đi, cánh cửa sau lưng khép.
Người ở lại, khổ lụy cánh cửa đời ..


 

Về, Về Thôi


Một năm qua không còn Ba trên đời
Tôi hụt hẫng, chới với ..
Trong giấc ngủ, Ba chợt về
Tôi hạnh phúc có Ba
Bỗng giấc mơ tan biến
Tôi rơi .. rơi .. òa khóc như con bé ngày xưa
Ba hiền như ông Bụt mà bé con nào cũng mơ ước
Tôi có ông Bụt là Ba, thương yêu, che chở
Một năm qua, tôi chỉ muốn ngủ để gặp lại Ba ..
Hôm nay ngày Father’s Day, tôi lại khóc ngây ngô
Đâu còn Ba để chúc mừng
Ba ơi! Con nhớ Ba, ông Bụt của con
Thắp nén nhang, thương Ba khôn cùng
Nhớ lời Ba dặn, giờ cuối bên Ba
Hãy yêu thương người ..
.. Hành trang cuộc đời của con là Ba và Mẹ
Còn Mẹ bên con
Quay về lại trần gian, quên giấc ngủ vùi
Về, về thôi
 
Về,
Về thôi,
 
Cỏ hoang vương đầy lối,
Bụi phủ giăng mờ sương,
Rèm buông, nhà kín cổng. 
 
Về, Về thôi,  
 
Thơ một lần quên dấu,
Bối rối lạc mất đường,
Níu thời gian qua mau
 
Về thôi, về thôi
 
Gỡ nút buồn quặn thắt
Còn đọng mãi trên mi
Nhốt vào trong dĩ vãng 
 
Về thôi.
  
Về.
 

Wednesday, 9 October 2013

Vỡ Tung


Vỡ tung lồng ngực, vỡ tung tôi
Ba đã về trời, đã ngàn khơi
Đất nứt làm đôi, tôi ngụp lặn
Bể cạn sao hồn đuối hụt hơi?
 
Ý tưởng rã rời, hồn hỗn loạn
Níu kéo nụ cười ánh mắt Ba
Dòng sông đã rẽ ngăn hai lối
Tôi đứng trông vời khóc người xa