Chủ Nhật, 27 tháng 11, 2011

Băn Khoăn


Băn khoăn đọng lại giữa mùa thu
Nghe gió qua thềm bỏ hạ phai
Có phải thu về mang bối rối
Phủ kín đông buồn thoáng chơi vơi ?

Có phải băn khoăn hồn tự tại
Hay chiếc lá vàng vương vấn vương ?
Ngày mai lá úa tan vào cõi
Vô thường còn lại kiếp hoang vu 

Còn đây một chút vàng thu nhặt
Mang về ướp lại những ngày xanh
Để mai chỉ còn thân trơ trọi
Có chút nắng hồng xóa băn khoăn ..

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét